1/
Cùng thời điểm cái tên Mark Zuckerberg được cả thế giới biết đến như một nhân vật của năm 2010 do tạp chí Time bình chọn, tại tầng 9 tòa nhà báo Tuổi Trẻ, anh bạn tôi – Duy, chuyên gia công nghệ thông tin – phải đánh vật với chiếc laptop Lenovo S10 của tôi, vì một lỗi gì đó khiến tôi không thể khởi động các phần mềm ứng dụng và ngay cả tắt máy, tôi cũng phải dùng cách “cưỡng bức”: ấn và giữ nút power trong vài phút.
Mark Zuckerberg – chàng trai 26 tuổi trở thành “nhân vật trong năm” của Time, nhờ vào thành quả của việc sáng tạo mạng xã hội Facebook, nơi “trong chưa đầy 7 năm, đã liên kết 1/12 nhân loại vào một mạng đơn nhất, và bằng cách đó, tạo ra một thực thể xã hội gần như lớn gấp đôi nước Mỹ” như cây bút kỳ cựu Lev Grossman của Time đã viết.
Zuckerberg thừa nhận giải thưởng của Time là “một vinh dự thực sự, và là một sự công nhận rằng nhóm nhỏ của chúng tôi đang tạo ra một thứ có hàng trăm triệu người muốn dùng, làm cho thế giới cởi mở hơn và kết nối với nhau nhiều hơn”.
Time và hội đồng xét duyệt giải thưởng Nhân vật trong năm đã cân nhắc theo những tiêu chí có tính toán, và với những thước đo, những cách định lượng như đã biết.
Điều quan trọng là, trước Zuckerberg, hay cụ thể hơn là trước khi Facebook được Zuckerberg sáng lập năm 2004 tại đại học Harvard, mọi người không ai biết sẽ có một mạng xã hội xuất hiện và trong 7 năm sau thì kết nối được 500 triệu người, hội đồng xét giải của Time cũng không biết đến một trường hợp nhân vật của năm rồi đây sẽ thuộc về một người thanh niên 26 tuổi chỉ bằng thành tựu là làm ra một mạng xã hội ảo và… trở thành tỷ phú.
Nhân loại, trong thập niên đầu tiên của thế kỷ 21, khó có thể biết trước một chuyện nho nhỏ như thế, trong cái nhìn “định hướng” chừng khoảng 7 năm về phía tương lai.
Và Duy, anh bạn của tôi thì đang không biết tại sao chiếc Lenovo S10 lại báo lỗi. Bằng kinh nghiệm cá nhân, anh xác định đây thuộc về lỗi phần cứng, và sau một hồi loay hoay, anh quyết định tháo tung chiếc máy ra để kiểm tra từng bộ phận nhằm phát hiện lỗi thuộc phần nào của chiếc máy nhỏ bé mỏng manh kia. Đối tượng nghi vấn hàng đầu là bộ phận mouse và bàn phím (keyboard). Sau khi tháo pin, ổ cứng, mặt bàn phím, mouse, cùng với việc lắp trở lại từng món và khởi động máy, Duy nhanh chóng phát hiện ra chiếc bàn phím bị lỗi. “Tất cả các bộ phận khác khi lắp vào thì máy hoạt động bình thường, chỉ có khi lắp bàn phím vào là máy báo lỗi y như đã thấy” – Duy giải thích vì biết tôi vốn không rành về các lỗi máy tính.
“Nhưng cụ thể thì cái bàn phím này nó bị làm sao” – tôi muốn biết nhiều hơn một chút nữa.
“Hiện giờ thì chưa biết nó bị hư do cái gì, nhưng máy báo lỗi khi lắp bàn phím vào, chứng tỏ chắc chắn là chiếc bàn phím này bị hỏng”, Duy nói thêm, “chỉ còn một cách là thay chiếc bàn phím mới”. Để minh chứng chắc chắn, Duy thử lắp 1 chiếc bàn phím khác vào, máy hoạt động bình thường.
Tôi hiểu, mua một chiếc bàn phím Lenovo S10 mới, với giá 320.000 VNĐ, điều ấy đơn giản hơn nhiều so với việc tìm hiểu lỗi của chiếc bàn phím đang hỏng. Và sửa một chiếc bàn phím trong điều kiện thực tế như vậy, với tốn kém cả sức lực, thời gian, kiến thức… cộng lại sẽ bằng gấp nhiều lần con số 320.000 VNĐ kia.
Sau khi tìm kiếm một vòng các nơi cung cấp linh kiện máy tính tại TPHCM đều không có bàn phím Lenovo S10, Duy nhiệt tình giúp tôi liên lạc với một nhà cung cấp linh kiện máy tính ở tận Hà Nội, và đặt mua qua mạng một bàn phím Lenovo S10 mới. “Rồi, 2 ngày sau sẽ có hàng”, Duy thông báo sau khi cẩn thận in tấm biên lai chuyển tiền qua Internet theo hệ thống ngân hàng VCB.
Tôi rời tòa nhà báo Tuổi Trẻ lúc 21g, với nhiều nghĩ ngợi.
2/
Trước hết, lỗi của chiếc bàn phím Lenovo S10 được phát hiện căn cứ vào sự không hoạt động của nó trong tổng thể các linh kiện của một chiếc máy tính. Chỉ với lý do đó, chiếc bàn phím bị loại khỏi quy trình hoạt động của chiếc Lenovo S10, và việc tìm kiếm lỗi nội tại của nó cũng như suy nghĩ về việc sửa chữa nó trở thành vô ích – ít ra là đối với tôi và Duy, lúc này.
Thay mới chiếc bàn phím, tức là duy trì sự vận hành của chiếc máy tính. Với tôi, người sử dụng, như thế là đủ. Và với Duy, người phụ trách sửa chữa các hỏng hóc của máy tính, thay mới một linh kiện thông dụng giá rẻ như vậy, cũng là cách chọn lựa bình thường.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng, với những linh kiện đắt tiền hơn, khi phát hiện hỏng hóc – tức nó không hoạt động trong tổng thể các linh kiện của máy – có khi người ta sẽ sửa, chứ không dễ dàng thay mới như một chiếc bàn phím giá vài trăm ngàn đồng.
Nhưng không phải, những linh kiện đắt tiền hơn trong máy tính, đồng nghĩa với vai trò hoạt động cũng quan trọng hơn, thì câu hỏi “tại sao nó hỏng” còn khó trả lời hơn, và cũng chẳng ai có ý định sửa chữa chúng cả.
Đơn giản vì, những linh kiện ấy được sản xuất để dùng một lần, khi nào nó báo hỏng – tức khi nó không còn khả năng hoạt động trong quy trình của một chiếc máy tính nữa, nó được xem như vô dụng, cần thay cái khác để hoạt động cùng các linh kiện chưa bị hỏng.
Nhưng mà, một lỗi, một hỏng hóc cụ thể của một bộ phận máy móc cụ thể, lại chỉ có thể phát hiện, khẳng định và kết luận thông qua mối quan hệ của bộ phận ấy trong bối cảnh “làm việc” với tổng thể các bộ phận khác, mà không cần gọi tên chính xác cái lỗi, sự hỏng hóc của bản thân bộ phận kia là gì, hay sao?
Rõ ràng, với trường hợp chiếc bàn phím Lenovo S10 của tôi, sự thực là như vậy.
3/
Trở lại giải thưởng “Nhân vật trong năm” của Time, vào năm 2004 khi Facebook xuất hiện, người ta đã hoàn toàn không cần phải hình dung cục diện thế giới sẽ ra sao trong 7 năm tới. Và đến năm 2010, căn cứ trên sự hoạt động của bình diện thế giới hiện tại, Time cũng chọn đúng nhân tố tiêu biểu tích cực để trao giải – bằng hệ thống các tiêu chuẩn và cách định lượng của mình.
Trong cả hai trường hợp: Zuckerberg trở thành nhân vật trong năm, và chiếc Lenovo S10 vô danh tiểu tốt của tôi, có một điểm tương đồng bất ngờ: tính hiệu quả trong hoạt động trở thành yếu cố cốt lõi của một hệ thống. Yếu tố cốt lõi ấy có ý nghĩa trước hết với quảng đại người tiêu dùng, sẽ quyết định cả việc họ chọn lựa cách “đối xử” với từng bộ phận/ linh kiện trong hệ thống ấy như thế nào cho đúng.
Tất nhiên, với một chiếc xe gắn máy, bạn dễ dàng phát hiện bánh xe bị cán đinh, và có thể thay vì bạn thay mới một chiếc săm (ruột bánh xe), bạn quyết định nhờ bác thợ ven đường vá lại. Khi đó, giá một chiếc săm mới đắt hơn nhiều lần tiền công vá một lỗ thủng do cán nhằm đinh.
Vá xe cũng đúng, và thay bàn phím Lenovo S10 cũng không sai, tất cả đều vì mục đích “hoạt động có hiệu quả”.
Điểm khác nhau là: với chiếc săm xe, khi nó không hoạt động được, “lỗi nội tại” của nó là do thủng, thủng một lỗ hay nhiều lỗ, vết thủng lớn hay nhỏ, vá được hay cần thay mới, nếu vá thì vá thế nào… là những câu hỏi hoàn toàn có thể trả lời ngay cho người tiêu dùng. Còn chiếc bàn phím Lenovo S10 thì như đã thấy ở trên, sự việc hoàn toàn không đơn giản như vậy.
Chính sự không đơn giản trong việc tìm kiếm các lỗi nội tại của một bộ phận/ linh kiện đã dẫn đến số đông người tiêu dùng bị triệt tiêu nhu cầu tìm biết các lỗi nội tại này. Hay nói cách khác, với từng bộ phận/ linh kiện, chỉ cần xác định “có lỗi” mà không cần phải bận tâm đến “lỗi gì”, “sửa thế nào”, vẫn có giải pháp để duy trì sự hoạt động có hiệu quả của hệ thống.
Tất nhiên, Zuckerberg cũng phải hội tụ đủ các điều kiện mang tính “nội tại” thì mới đạt được thành quả nổi bật trong hệ thống văn minh toàn cầu như Time đã ghi nhận. Vấn đề là Time không nhất thiết phải bận lòng đến những “điều kiện nội tại” kiểu như: ý tưởng lập một website tiền thân của Facebook xuất phát từ đâu, Zuckerberg đã chiêu mộ những ai và bằng cách nào hình thành một đội ngũ quản trị phát triển Facebook đến như ngày nay..v..v.. mà vẫn tìm ra Zuckerberg để trao giải một cách thuyết phục.
4/
Xã hội luôn vận hành song song giữa việc phát triển các phương tiện và ứng dụng các phương tiện để phát triển [các thứ khác kể cả những phương tiện đang được ứng dụng].
Thế thì, cho dù có những người [cố ý hoặc kém hiểu biết một cách khách quan] nhầm lẫn giữa phương tiện đang có và mục đích “hiệu quả trong hoạt động”, thì việc thay mới bàn phím cũng mang hiệu quả thiết thực cho người sử dụng. Nếu còn băn khoăn, tôi bất quá cũng chỉ hỏi Duy một câu như thế, ngoài ra, việc sử dụng một chiếc máy tính “chạy tốt” mới là điều tôi quan tâm. Tất nhiên, việc nghiên cứu lỗi và khiếm khuyết “nội tại” của các linh kiện thuộc về một lĩnh vực độc lập, ở đó, các chuyên gia phát triển từng thế hệ (version) linh kiện để đáp ứng nhu cầu của người sử dụng cần thay thế mỗi khi thế hệ linh kiện trước đó bị lỗi. Sự tương tác qua lại giữa phát triển phương tiện và ứng dụng phương tiện để phát triển sẽ làm xuất hiện liên tục các phương tiện và cách thức ứng dụng đi kèm. Zuckerberg với Facebook, vì thế chẳng cần [và cũng chẳng thể] “định hướng” từ năm 2004 rằng 7 năm nữa ta phải kết nối 500 triệu người trên thế giới. Mà bằng cách nỗ lực cụ thể với Facebook để phát triển và ứng dụng web 2.0, Zuckerberg đã đạt được thành quả.
Nếu xem Facebook và công nghệ web 2.0 như một loại phương tiện, chắc chắn nó sẽ được thay thế bằng các version (thế hệ) khác trong tiến trình phát triển.
Và đó là điều bình thường.
Vấn đề bất thường còn lại có lẽ là: sẽ có những người mặc dù thấy việc thay mới một chiếc bàn phím Lenovo S10 là mười mươi cần thiết và đúng đắn, nhưng họ vẫn bứt rứt khó chịu khi không biết cái bàn phím cũ kia “đã bị hỏng ra sao mà đành đoạn bỏ nó”. Tâm lý đó phần lớn xuất hiện ở những người mới làm quen với việc sử dụng máy tính, và phần lớn họ bứt rứt như vậy là do tiếc của chứ không phải muốn (thậm chí không đủ khả năng) tìm hiểu các lỗi kỹ thuật của bàn phím.
Với những người như thế, biết bao giờ họ mới làm ra được một sản phẩm như Mark Zuckerberg đã làm ra mạng xã hội Facebook, hả giời???
Đại khái vậy,
Đêm 24-12-2010